Thu10012020

Last update02:00:00 PM GMT

Chống mặn ở vùng ngọt hoá Gò Công

There are no translations available.

Có diện tích khoảng 54.000 héc-ta thuộc địa phận của thị xã Gò Công, huyện Gò Công Đông, Gò Công Tây, Tân Phú Đông và Chợ Gạo (tỉnh Tiền Giang), vùng ngọt hoá Gò Công có diện tích xấp xỉ 1/5 tỉnh này.

Có diện tích khoảng 54.000 héc-ta thuộc địa phận của thị xã Gò Công, huyện Gò Công Đông, Gò Công Tây, Tân Phú Đông và Chợ Gạo (tỉnh Tiền Giang), vùng ngọt hoá Gò Công có diện tích xấp xỉ 1/5 tỉnh này.
Với hệ thống cống ngăn, đê bao, kênh thuỷ lợi… dự án ngọt hoá vùng đất rộng lớn ven biển hoàn thành năm 1999 đã mang đến sự thay đổi lớn trong canh tác nông, thuỷ sản và đời sống hàng chục ngàn người. Tuy nhiên, trong sự biến đổi khó lường của thiên nhiên, khí hậu, vùng ngọt hoá ấy cũng đang phải căng mình vì hạn hán và xâm nhập mặn.

40-1Chắt chiu từng chút nước ngọt tưới cho vườn dưa đang khô khát.
Căng mình chống hạn
Từ vùng đất khô cằn nhiễm mặn, nhờ hệ thống thuỷ lợi nên vùng ngọt hoá đã tăng năng suất lúa, có thể trồng nhiều loại cây khác nhau. Theo đó, mùa mưa thì hệ thống đê, cống ngăn chặn nước và điều tiết nước. Mùa khô thì các cống kết hợp máy bơm, kênh để dẫn nước ngọt phục vụ việc canh tác nông nghiệp. Đây là điều mà trước khi dự án ngọt hoá hoàn thành, rất ít nông dân ở đây dám nghĩ tới bởi khu vực này giáp biển, có hệ thống kênh rạch chằng chịt ăn thông ra phía biển, liên tục nhận nước phèn mặn từ biển dồn vào. Tuy nhiên, những ngày này, không nằm ngoài quy luật chung của dải đất đồng bằng sông Cửu Long rộng lớn, vùng ngọt hoá này cũng đang thiếu nước ngọt trầm trọng.
Mặc dù nằm trong vùng ngọt hoá nhưng do sát ven biển, nguồn nước tự nhiên của cù lao vẫn bị nhiễm mặn đáng kể, nhất là nước ngầm. Theo thói quen, sau thời gian tết người dân cù lao bắt đầu trữ nước ngọt. Từ nhưng dụng cụ đơn giản như thùng, bể hay ao, hồ đều có thể sử dụng để dự trữ lượng nước ngọt cho các mục đích sử dụng khác nhau. Ông Trần Văn Miên, một người dân ở xã Phú Thạnh (huyện Tân Phú Đông) cho biết, tới nay các hồ nước đều cạn kiệt, kênh rạch trong vùng cũng không có nước. Rất nhiều ruộng sả của người dân bị ảnh hưởng. Nhẹ thì giảm năng suất. Nặng thì chết héo. Nhưng không chỉ có các loại cây trồng, ngay cả những người nuôi thuỷ sản, gồm tôm và nghêu cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Thiếu nước, nhiều ao nuôi không thể thay, làm sạch ao nuôi theo kế hoạch.
Thiên nhiên khắc nghiệt hơn tính toán của con người
Hạn hán kéo dài, những đợt mưa gần nhất đã cách đây hơn 4 tháng khiến nguồn nước tự nhiên ở vùng Gò Công cạn kiệt. Trong khi đó, các cống đập, máy bơm nước cũng không phát huy hết hiệu quả vì nước xung quanh bị nhiễm phèn mặn, không thể bơm vào được. Đó là cũng nhược điểm của dự án ngọt hoá vùng đất này, khi mà thiên nhiên khắc nghiệt quá so với tính toán của con người. Tuy nhiên, với mục đích kiên trì và chủ động, ngay từ sau tết chính quyền tỉnh Tiền Giang đã có nhiều giải pháp để phòng chống hạn mặn cho khu cư dân vùng ngọt hoá rộng lớn này. Cụ thể, các máy bơm ở khu vực cống Sơn Quy, kênh Trần Văn Dõng, kênh Cầu Cháy… đã bơm nước liên tục vào kênh để dẫn tới các cánh đồng, giúp nông dân đủ nước sản xuất. Với quy luật là vùng ngọt bị bao vây bởi đê, cống ngăn chặn mặn và nước ngọt sẽ được lấy từ thượng nguồn, như các kênh sông ở phía Chợ Gạo, Mỹ Tho dẫn về. Tuy nhiên, đó chỉ là thời điểm sau tết bởi hiện nay, khi mặn xâm nhập sâu, các sông, kênh rạch phía thượng nguồn đều đã nhiễm mặn thì lấy được nguồn nước ngọt và đưa về cho người dân trong vùng ngọt hoá là điều hết sức khó khăn. Nước ở sông Tiền đoạn qua TP Mỹ Tho hay ngược phía trên Cai Lây, Cái Bè cũng có nồng độ mặn cao khiến cho nguồn nước ngọt càng khan hiếm.
Có thể nói, với diễn biến phức tạp và khó lường như hiện nay, tất cả các giải pháp chỉ là tình thế để đối phó chứ không đáp ứng đầy đủ nhu cầu người dân. Bởi thực tế lưu lượng mưa quá ít và nguồn nước thượng nguồn sông Mê Kông bị khan hiếm khiến cho chính bản thân dòng sông này cũng bị nhiễm mặn, không điều tiết được nguồn nước ngọt như bình thường.


Newer news items:
Older news items: