Sat12152018

Last update05:56:55 AM GMT

Một bước tiến Mê Kông

Sau 2 ngày họp, chiều ngày 30/4/2012, Hội thảo quốc tế về tăng cường an ninh nguồn nước khu vực do Hội đồng An ninh Châu Á-Thái Bình Dương tổ chức đã kết thúc với việc thông qua Bản ghi nhớ gồm nhiều khuyến nghị chính sách đáng chú ý. Đó là một bước tiến tuy chỉ mang tính khuyến nghị nhưng ý nghĩa không nhỏ.

Đại diện cho đoàn Việt Nam, ông Nguyễn Hùng Sơn, Phó Viện trưởng, Viện Nghiên cứu Chiến lược, Học viện Ngoại giao cho biết, cuộc họp Chiang Rai đã cụ thể hóa nội dung của chuỗi 3 cuộc họp trước đó trong khuôn khổ CSCAP tại Hà Nội, Siêm Riệp và Tokyo, trong đó dành sự chú trọng tới vấn đề bảo đảm an ninh nguồn nước Mê Kông, dòng sông lớn nhất Đông Nam Á và đứng thứ 10 thế giới với nguồn tài nguyên phong phú, dồi dào, nhưng đang đứng trước nhiều thử thách lớn.

Cũng theo ông Sơn, Bản Ghi nhớ không chỉ kêu gọi các nước tôn trọng thực thi Hiệp định Mê Kông 1995, văn kiện toàn diện nhất cho đến thời điểm hiện tại, mà còn đề xuất thiết lập các khuôn khổ hợp tác, các tập quán tốt trong việc quản lý các dòng sông. Các nguyên tắc cốt lõi nhất nêu trong bản Ghi nhớ bao gồm các bên liên quan cần trao đổi thông tin, tham vấn, thông báo trước và minh bạch hóa các hoạt động liên quan đến các dòng sông khu vực. Chẳng hạn, đối với việc xây dựng và quản lý các con đập trên các dòng sông chảy xuyên biên giới, nhất là trên các dòng chính, các Chính phủ cần có sự phối hợp chặt chẽ với nhau, cũng như có sự đối thoại, trao đổi kỹ lưỡng với các tác nhân có liên quan trong nội bộ mỗi nước như chính quyền và nhân dân địa phương...

Trước nhu cầu cấp bách phải bảo vệ các dòng sông và nguồn nước nói chung tại khu vực, Bản ghi nhớ CSCAP có lẽ là một sự đóng góp đầy khích lệ.

Cần một giải pháp toàn diện

Một khuyến nghị quan trọng khác là các nước cần tham gia đầy đủ vào các tổ chức và dàn xếp lưu vực, hàm ý các nước như Trung Quốc và Myanmar cần sớm trở thành thành viên chính thức của Ủy hội Sông Mê Kông, thể chế toàn diện nhất cho đến nay, trong quá trình quản lý các vấn đề chung của sông Mê Kông. Nếu được ủy thác nhiều quyền lực hơn nữa từ các quốc gia có chủ quyền, Ủy hội có triển vọng sẽ đóng vai trò lớn hơn trong việc điều hòa các lợi ích đa dạng của các nước trong lưu vực thông qua việc xây dựng các chiến lược và chương trình hướng tới sự công bằng và bền vững.

Hiện tại, Ủy hội vẫn chưa bao gồm tất cả các nước trong lưu vực, trong khi đó, Trung Quốc và Myanmar, với tư cách là hai nước thượng nguồn, lại đóng vai trò hết sức quan trọng trong việc cùng quản lý dòng sông theo tinh thần của Hiệp định năm 1995.

Ngoài ra, do vấn đề an ninh nguồn nước liên quan đến nhiều khía cạnh khác nhau như an ninh con người, an ninh lương thực, an ninh năng lượng, môi trường, biến đối khí hậu, bệnh dịch...nên đòi hỏi phải có một giải pháp tổng thể, liên thông, nhiều tầng nấc giữa các nước, các nhà tài trợ, các Bộ, ngành, địa phương, tổ chức trong mỗi nước. Đặc biệt, vai trò của người dân sống trong các lưu vực sẽ luôn nằm ở vị trí trung tâm trong các quá trình hoạch định chính sách vì dòng sông là nguồn sống, là một trong những cội nguồn tạo nên văn hóa, lối sống của họ. Cuộc sống của hơn 60 triệu người trong lưu vực sông Mê Kông phụ thuộc lớn vào nguồn nước, nguồn cá (trị giá hàng tỷ đô la), giao thông thủy và nhiều tài nguyên khác của dòng sông quý giá này.

Các tổ chức khu vực như ASEAN cũng có thể đóng vai trò hỗ trợ cần thiết. Hiện nay Cộng đồng Văn hóa xã hội ASEAN đã có bản Kế hoạch chi tiết về quản lý nguồn nước cũng như một số cơ chế khác, song do vấn đề liên quan đến các khía cạnh khác nhau, nhất là trong lĩnh vực an ninh phi truyền thống, nên cũng có ý kiến cho rằng, các nước ASEAN nên chuyển vấn đề này sang Cộng đồng Chính trị - An ninh. Cộng đồng ASEAN dự kiến sẽ được hoàn thành xây dựng vào năm 2015 và do vậy, vấn đề an ninh nguồn nước sẽ cần sớm được thể chế hóa một bước. Đầu tháng 4 vừa qua, cuộc họp Thượng đỉnh ASEAN lần thứ 20 tại Phnom Pênh đã kêu gọi đẩy mạnh những nỗ lực chung trong việc quản lý bền vững các tài nguyên nước sông Mê Công vì lợi ích của các nước ASEAN, trong đó có quyền lợi của người dân sống trong lưu vực.

Hướng tới một Bộ quy tắc ứng xử?

Các học giả khu vực cũng khuyến nghị các Chính phủ và tổ chức khu vực như Ủy hội Mê Kông cần xem xét việc xây dựng một Bộ quy tắc ứng xử (COC) như một bộ luật "mềm" điều chỉnh hành vi của các quốc gia ven sông cũng như các "cổ đông" có liên quan khác như các tổ chức, doanh nghiệp, người dân. Bộ luật này sẽ chỉ ra những điều nên và không nên đối với những "cổ đông" liên quan, trong đó quan trọng nhất là vai trò của các Chính phủ trong lưu vực, nhằm bảo đảm việc khai thác, sử dụng các dòng sông một cách hợp lý.

Dự kiến CSCAP sẽ đệ trình kết quả nghiên cứu và các khuyến nghị của họ lên các cuộc họp của ASEAN sắp tới tại Campuchia, nước Chủ tịch ASEAN đương nhiệm và cũng như Việt Nam, có lợi ích lớn trong việc khai thác sử dụng bền vững sông Mê Kông với tư cách nước hạ nguồn.

 

 

(Theo Monre.gov.vn)


Hội thảo “ Phát triển và thực hiện các giải pháp thích ứng với biến đổi khí hậu tại các vùng ven biển Việt Nam”

Vào ngày 26/4/2012 tại khách sạn Bưu Điện, thành phố Bà Rịa Vũng Tàu đã diễn ra hội thảo “ Phát triển và thực hiện các giải pháp thích ứng với biến đổi khí hậu tại các vùng ven biển Việt Nam” thuộc dự án VIETADAPT.

 vv89

Dự án được tài trợ bởi quỹ ICI, Bộ ngoại giao Phần Lan và là sự hợp tác giữa Cục Địa chất Phần Lan (GTK, đối tác chính phía Phần Lan); Viện Khoa học Khí tượng, Thủy văn và Môi trường (IMHEN) và Trung tâm Quy hoạch và Điều tra tài nguyên nước (CWRPI) điều phối tất cả các hoạt động địa phương tại Việt Nam.

Tham gia hội thảo về phía các đơn vị thực hiện dự án có ông ông Philipp Schmidt-Thome, Giám đốc Dự án; PGS.TS Nguyễn Văn Thắng - Phó viện trưởng IMHEN; PGS.TS Phạm Quý Nhân Phó giám đốc CWRPI; TS Bảo Thạnh, phó viện trưởng IMHEN và các cán bộ của ba đơn vị.

 vv90

Về phía địa phương, có đại diện của các Sở Tài nguyên và Môi trường, Sở NN và PTNT, Sở Công thương, Sở Giao thông Vận tải, Cảng vụ hàng hải, Hội liên hiệp phụ nữ và Trung tâm Khí tượng Thủy văn tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.

 vv91

Nội dung chủ yếu của hội thảo xoay quanh các vấn đề chính như kịch bản biến đổi khí hậu, nghiên cứu các tác động của biến đổi khí hậu đến sự phát triển kinh tế xã hội như con người, môi trường, sử dụng đất, xây dựng công trình, cấp nước, nông lâm ngư nghiệp… từ đó xác định được những khu vực dễ bị tổn thương với biến đổi khí hậu.

 vv92

Ngoài ra, hội thảo còn thảo luận sôi nổi, trao đổi thông tin và lấy ‎ kiến đóng góp từ Sở ban nghành địa phương.

vv93

Trên cơ sở đó xây dựng các giải pháp thích ứng với biến đổi khí hậu, giảm thiểu các rủi ro và nguy cơ tác động đến kinh tế-xã hội.

 

 

(Nguồn IMHEN)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hội thảo về biến đổi khí hậu tại Sầm Sơn Thanh Hóa

vv86

Ngày 18/4/2012 tại Sầm Sơn Thanh Hóa đã diễn ra hội thảo “ Phát triển và thực hiện các giải pháp thích ứng với biến đổi khí hậu tại các vùng ven biển Việt Nam” thuộc dự án VIETADAP hợp tác giữa Trung tâm Quy hoạch và Điều tra tài nguyên nước (CWRPI), Viện khoa học Khí tượng Thủy văn và Môi trường (IMHIEN) với Cục Địa chất Phần Lan (GTK).

 

Tham gia hội thảo về phía các đơn vị thực hiện dự án có ông Phạm Quý Nhân, Phó Giám đốc Trung tâm Quy hoạch và Điều tra Tài nguyên nước, ông Bảo Thạnh, Phó Viện trưởng Viện khoa học Khí tượng Thủy văn và Môi trường, ông Philipp Schmidt-Thome, Giám đốc dự án và các cán bộ của ba đơn vị.

 

Tham gia hội thảo về phía địa phương, có đại diện các Phòng ban của Sở Tài nguyên và môi trường tỉnh Thanh Hóa, các đại diện sở Xây dựng, Sở Nông nghiệp và phát triển nông thôn, Sở Khoa học công nghệ, Kế hoạch Đầu tư và Văn phòng Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa. Ngoài ra còn có đại diện của Trung tâm khí tượng thủy văn Bắc Trung bộ.

 

 vv88Ông Phạm Quý Nhân, Phó giám đốc Trung tâm Quy hoạch và Điều tra tài nguyên nước khai mạc hội thảo

vv87Philipp Schmidt-Thome, giám đốc dự án phát biểu tại hội thảo

 

 

Nội dung Hội thảo tập trung vào các vấn đề chính như nghiên cứu các tác động của biến đổi khí hậu đến sự phát triển kinh tế xã hội như con người, môi trường, sử dụng đất, xây dựng công trình, cấp nước, nông lâm ngư nghiệp đặc biệt là các tác động đến 6 huyện ven biển Thanh Hóa. Trên cơ sở đó xây dựng các giải pháp thích ứng với biến đổi khí hậu, giảm thiểu các rủi ro và nguy cơ tác động đến kinh tế-xã hội.

 

 

 

 (CWRPI)

 

 

 

WB hỗ trợ quản lý tổng hợp tài nguyên nước Mê Công

Ban Giám đốc Ngân hàng Thế giới (WB) vừa chính thức phê duyệt khoản viện trợ trị giá 26 triệu USD cho Dự án quản lý tổng hợp tài nguyên nước Mê Công (MIWRM).

Đây là nỗ lực mở rộng Chiến lược Hỗ trợ Tài nguyên Nước Mê Công do WB và Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB) hợp tác triển khai từ năm 2006, đồng thời cũng là bước nối tiếp Dự án Sử dụng Nước của Quỹ Môi trường Toàn cầu (GEF) nhằm hỗ trợ Ủy hội sông Mê Công (MRC) và đóng góp nhiều hơn cho tiến trình phát triển bền vững vùng hạ lưu vực Mê Công thông qua thúc đẩy thực thi việc quản lý tổng hợp tài nguyên nước (IWRM) lưu vực sông trên từng cấp độ: từ cấp vùng, cấp quốc gia đến địa phương.

Dự án MIWRM chia làm ba hợp phần chính: Quản lý tài nguyên nước cấp vùng do MRC chịu trách nhiệm thực hiện, tập trung vào nỗ lực tổ chức các cuộc đối thoại mang tính kỹ thuật giữa các quốc gia vùng hạ lưu vực Mê Công để giải quyết những vấn đề chủ chốt trong quản lý tài nguyên nước xuyên biên giới tại vùng hạ lưu vực và thiết lập khả năng tiếp cận chung đối với vấn đề quản lý rủi ro thiên tai. Hai hợp phần sau do Lào tiến hành gồm: Quản lý tài nguyên nước tự nhiên, hướng tới đẩy mạnh chính sách, xây dựng nguồn nhân lực cũng như thể chế của Lào nhằm cải thiện hoạt động lập kế hoạch về tài nguyên nước; Quản lý nguồn lợi thủy sản và nguồn lực vùng đồng bằng, để vừa có thể hỗ trợ sinh kế cho các cộng đồng địa phương, trong khi vẫn thúc đẩy được đa dạng sinh học vùng đất ngập nước, gia tăng tính bền vững cho nghề cá ở Nam Lào.

MIWRM sẽ kéo dài trong vòng 6 năm và được kỳ vọng sẽ trở thành một kiểu mẫu thực thi quản lý tổng hợp tài nguyên nước hạ lưu vực Mê Công ở các cấp.

 

 

 (Theo Monre.gov.vn)

Nhóm đối thoại Việt – Mỹ hỗ trợ xây dựng công trình nước sạch tại Thừa Thiên – Huế

Tại xã Đông Sơn, chiều 16/3, UBND huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên – Huế đã khánh thành công trình nước sạch do Nhóm đối thoại Việt – Mỹ về chất độc da cam/dioxin hỗ trợ.
Công trình nước sạch tại xã Đông Sơn là dự án đầu tiên tại Việt Nam do Nhóm đối thoại Việt – Mỹ về chất độc da cam/dioxin hỗ trợ xây dựng. Công trình được khởi công từ ngày 12/10/2011 với quy mô, gồm: Cao trình đập 658m; trạm xử lí theo công nghệ lắng áp lực, lọc áp lực ở cao trình cao 624m. Có bể chứa nước với khối lượng 100m3 và đường ống dẫn dài 830m. Dự án còn cải tạo và thay thế tuyến đường ống dẫn D63 dài 525m, lắp đặt một bồn lọc công suất 200m3/ngày đêm và một bồn lắng công suất 500m3/ngày đêm. Đồng thời, cải tạo hệ thống trụ vòi nước cho 226 hộ dân và lắp đặt trụ vòi nước mới cho 33 hộ dân có đường ống dẫn dài 495m. Tổng kinh phí của dự án là 1,5 tỷ đồng. Dự án hoàn thành góp phần quan trọng vào việc đảm bảo cung cấp nước sạch hằng ngày cho đồng bào dân tộc thiểu số của xã Đông Sơn đang sinh sống trong khu vực sân bay A So.
Trên địa bàn xã Đông Sơn có sân bay A So do Mỹ xây dựng từ những năm 60. Hiện nay, sân bay A So là một trong những vùng bị nhiễm chất độc da cam/dioxin nặng nhất ở nước ta. Thời gian qua, Nhóm đối thoại Việt – Mỹ về chất độc da cam/dioxin đã có nhiều hoạt động hỗ trợ người dân sống trong khu vực sân bay A So như: hỗ trợ thực hiện các chính sách, lập hàng rào ngăn cách vùng bị nhiễm dioxin nặng và nhất là xây dựng hệ thống cung cấp nước sạch tự chảy để phục vụ người dân sinh hoạt và sản xuất…
 
 
 
 (Theo Monre.gov.vn)

Hợp tác và quản lý thận trọng – chìa khóa giúp giải quyết vấn đề về nước

vv40Diễn đàn Nước Thế giới lần thứ 6 (WWF6) đã bước sang ngày thứ 4 và chỉ còn 2 ngày nữa, các cuộc thảo luận và các phiên họp liên quan sẽ tạm khép lại. Trong bối cảnh gấp rút ấy, các tổ chức, đơn vị cũng đang nỗ lực đốc thúc các cuộc tiếp xúc, các hội nghị bàn tròn nhằm tìm ra giải pháp hữu hiệu cho vấn đề an ninh nguồn nước vốn ngày càng trở nên cấp thiết đối với hầu hết các quốc gia trên toàn cầu. Xin điểm lại một vài sự kiện tiêu biểu nằm trong chuỗi hoạt động của Diễn đàn để thấy rằng mọi nỗ lực vẫn đang tiếp tục được huy động.
Nước và biến đổi khí hậu – hai vấn đề không nên tách bạch
Sự kiện tiêu biểu đầu tiên có thể kể tới là cuộc hội nghị bàn tròn mang tên “Water and Adapting to Climate Change – The Road Ahead” (Nước và Thích ứng Biến đổi Khí hậu – Con đường thẳng tiến về phía trước) được tổ chức vào ngày 14/3 dưới sự chủ trì của Ủy ban nước quốc gia Mexico (Conagua)
Không chỉ tập trung vào các giải pháp cần được thực thi nhằm quản lý bền vững nguồn tài nguyên nước trong bối cảnh biến đổi khí hậu, Hội nghị còn nhấn mạnh quản lý tài nguyên nước cần phải trở thành một phần quan trọng trong chiến lược thích ứng với biến đổi khí hậu chứ không nên tách biệt hai vấn đề vốn có quan hệ mật thiết với nhau.
Đặc biệt, cần thúc đẩy tầm quan trọng của vấn đề quản trị bởi biến đổi khí hậu liên quan tới quản trị nhiều hơn là chính phủ, vì thế để ứng phó với hiện tượng này, cần sự phối hợp hiệu quả giữa tất cả các chủ thể liên quan bao gồm cả khu vực tư nhân và các tổ chức phi chính phủ.
Bên cạnh những đồng thuận thì một trong những vấn đề gây tranh cãi nhất tại Hội nghị là làm cách nào cộng đồng quốc tế có thể hỗ trợ chính phủ các nước cũng như chính quyền địa phương thực thi tốt hơn các chính sách thích ứng với biến đổi khí hậu trong lĩnh vực quản lý tài nguyên nước. Mặc dù chưa đưa ra được phương thức hỗ trợ cụ thể, song hầu hết các đại biểu đều tán thành quan điểm, nếu chúng ta không hành động thì tổn thất về lâu dài còn nhiều hơn con số chúng ta bỏ ra cho hoạt động triển khai chiến lược.
Đề cao hợp tác công – tư
“Nên hay không nên hợp tác công – tư trong quá trình quản lý tài nguyên nước” cũng là một trong những chủ đề gây tranh cãi tại một phiên họp liên quan khác được tổ chức vào ngày 13/3.
Từng có kinh nghiệm khảo sát hoạt động quản lý nước tư nhân ở Philippin, bà Marie-Hélène Lauron, Điều phối viên hệ thống “Nước cho mọi người” nhận thấy có khá nhiều lỗ hổng khi nước trở thành thứ hàng hóa kinh tế thu lợi nhuận, đơn cử như các cam kết trong hợp đồng cung cấp nước không được tôn trọng, vấn đề tăng giá nước lên cao (từ 45% lên 80%) khiến một số cộng đồng bị loại ra khỏi mục tiêu tiếp cận nguồn nước uống, tình trạng cắt nước liên miên trên diện rộng, hay chất lượng nước không được đảm bảo…
Tuy nhiên, một số ý kiến khác cho rằng, lĩnh vực quản lý dịch vụ nước và vệ sinh công trên thực tế cũng không phải là phương thức quản lý hữu hiệu và không thể hiện được tính minh bạch, nói đúng hơn nó là một trong số nhiều công cụ giúp nhà nước vươn tới các mục tiêu kế hoạch đề ra. Do đó, chỉ có hợp tác công – tư mới có khả năng lấp đầy những lỗ hổng này. Và thực tế tại một số quốc gia như Senegal đã chứng tỏ tính khả thi của loại hình quan hệ hợp tác nêu trên.
Cần thận trọng trong quản lý tài nguyên nước
Khuyến nghị này được rút ra trong bản Báo cáo phát triển nước thế giới lần thứ 4 (WWDR4) – báo cáo đánh giá về thực trạng và tương lai của tài nguyên nước trên toàn cầu, do Chương trình Đánh giá Nước Thế giới (WWAP) phối hợp thực hiện cùng Tổ chức Văn hóa, Khoa học và Giáo dục Liên Hợp quốc (UNESCO), và được công bố đúng vào dịp diễn ra lễ khai mạc Diễn đàn Nước – ngày 12/3.
Đặt nước trong hàng loạt những nhân tố góp phần gây ra rất nhiều cuộc khủng hoảng lớn trong lịch sử nhân loại, Báo cáo khẳng định loài người cần chung tay quản lý tốt hơn nguồn tài nguyên quý giá này trước những thách thức không dễ vượt qua như biến đổi khí hậu và từng bước hóa giải mọi mối căng thẳng, xung đột liên quan, nhất là vấn đề hợp tác quản lý tài nguyên nước xuyên biên giới giữa các quốc gia cùng khu vực.
Đặc biệt, trong khi 40% dân số thế giới vẫn phụ thuộc vào nguồn tài nguyên nước xuyên quốc gia, và rằng tăng trưởng dân số (70% vào năm 2050) sẽ dẫn tới sự gia tăng nhu cầu lương thực trên toàn cầu (70% vào năm 2050) cũng như tăng mức tiêu thụ năng lượng (49% vào năm 2035), WWDR4 khuyến cáo các nước nên xây dựng những sáng kiến tiếp cận, quản lý nguồn nước một cách thận trọng hơn, đặt dưới góc nhìn kinh tế – xã hội – môi trường.
 
 
(Theo DWRM)

Vấn đề cạnh tranh về nước đang gia tăng?

vv39Với sự gia tăng dân số và tăng trưởng kinh tế, nhu cầu nước cho các thành phố và cho ngành công nghiệp đang phát triển nhanh hơn nhiều so với nông nghiệp.
Ở một số vùng, cạnh tranh về nước không những thể hiện ở việc sử dụng nguồn nước sẵn có cho tưới tiêu mà còn ở việc mở rộng thêm diện tích tưới.
Chỉ trong nông nghiệp, nghề chăn nuôi, nghề cá nội địa và nuổi trồng thủy sản và cây trồng phi lương thực - bao gồm cả nhiên liệu sinh học, đã có sự cạnh tranh về sử dụng nguồn nước. Riêng việc tăng trưởng đều đặn trong nghề cá nội địa đã là một nhân tố gây cạnh tranh về tài nguyên nước.
Vấn đề cạnh tranh nguồn nước thường dẫn đến tình trạng mất nước đặc biệt cho những vùng dân nghèo đói sống phụ thuộc vào nước và những đối tượng dễ bị tổn thương khác. Hơn nữa, nước là nhân tố quan trọng nhất trong sản xuất, sinh hoạt và mưu sinh của hàng triệu hộ nông dân, ngư dân và người chăn nuôi.
Thủy điện, thủy sản và nông nghiệp khu vực sông Mekong
Sông Mekong là một trong những con sông đã trải qua những thay đổi nhanh chóng trong những năm qua. Thông báo gần đây của hiệp hội các nước thuộc lưu vực sông về việc xây dựng các đập nước, thủy điện trên sông đã đưa ra những lo ngại về việc liệu những dự án mới này sẽ rút ra được gì từ những bài học trong quá khứ để đảm bảo rằng tính hợp lý kinh tế và những tác động của môi trường sẽ được cân nhắc kĩ lưỡng. Thách thức chính cho toàn lưu vực chính là việc làm thế nào thiết kế được những nhà máy thủy điện có ít tác động tiêu cực nhất đến nghề cá. Sông Meekong chiếm 17% sản lượng đánh bắt cá nước ngọt thế giới, và cá là một phần quan trọng trong chế độ ăn và thu nhập của dân cư trong lưu vực.
 
(Theo DWRM)

Giải quyết thách thức về nước trên mọi cấp độ

vv38Đây là một trong những nội dung quan trọng nằm trong Tuyên bố cấp Bộ trưởng của Diễn đàn Nước Thế giới lần thứ 6 đang diễn ra tại Thành phố Marseille, Pháp.
Bản Tuyên bố có tên gọi Time for Solutions (Đã đến lúc thực thi giải pháp) được thông qua ngày 13/3/2012 đặt mục tiêu thúc đẩy khả năng tiếp cận nguồn nước sạch và cải thiện điều kiện vệ sinh cho người dân trên toàn thế giới, hướng tới xây dựng một cuộc sống an toàn, khỏe mạnh, đồng thời góp phần vào tiến trình phát triển nền kinh tế xanh, từng bước hóa giải mọi thách thức liên quan đến tài nguyên nước để đảm bảo an ninh lương thực và năng lượng cho mọi người.
Đằng sau những mục tiêu ấy là một loạt các cam kết đi kèm với bộ giải pháp cần sớm được triển khai, trong đó Tuyên bố nhấn mạnh muốn giải quyết những thách thức về nước, cần phải tiến hành đồng bộ các giải pháp cần thiết trên mọi cấp độ, từ cấp độ địa phương (quốc gia) tới cấp độ khu vực và sau cùng là cấp độ toàn cầu.
Tuyên bố khẳng định, việc lồng ghép tài nguyên nước vào trong các chiến lược, chương trình liên quan đến biến đổi khí hậu, đa dạng sinh học và vấn đề sa mạc hóa là vô cùng quan trọng. Bên cạnh đó, các quốc gia cần tăng cường đầu tư và thu hút đầu tư trong việc cải thiện nguồn nước thông qua các chính sách, sáng kiến hiệu quả; phối hợp cải thiện các vấn đề về nước và điều kiện vệ sinh ở từng địa phương, nhất là khu vực đô thị; hợp tác quốc gia và xuyên biên giới nhằm ngăn chặn những thảm họa, thiên tai do nước chi phối; chú trọng các giải pháp giảm thiểu ô nhiễm và nâng cao hiệu quả từ việc tái sử dụng nguồn nước thải…
Ngoài vấn đề hợp tác giữa các địa phương trong một quốc gia, giữa các nước trong cùng khu vực hay giữa các khu vực với nhau, bản Tuyên bố còn nhấn mạnh tầm quan trọng của hợp tác công – tư với các tổ chức xã hội dân sự cũng như các chủ thể kinh tế nhằm mở rộng diễn đàn chia sẻ những kinh nghiệm và bài học thực tiễn liên quan, giúp làm tăng hiệu quả quá trình thực thi các giải pháp ứng phó với những vấn đề về nước đã và đang xảy ra trên toàn cầu.
Và điều kiện tối quan trọng để triển khai thành công các gói giải pháp ứng phó có thể kể tới là quản trị tốt, hợp tác tốt, đầu tư đủ mạnh và xây dựng nền tảng cho việc thực thi từ cấp độ vi mô đến vĩ mô.

Là một diễn đàn quốc tế quy mô lớn, được tổ chức 3 năm một lần, năm nay, Diễn đàn Nước Thế giới (World Water Forum – WWF) lần thứ 6 được tổ chức tại trung tâm Thành phố Marseille thuộc miền Nam nước Pháp từ ngày 12 – 17/3/2012.
Diễn đàn lần này do Tổ chức Văn hóa, Khoa học và Giáo dục Liên Hợp quốc (UNESCO) phối hợp với Hệ thống quốc tế các tổ chức lưu vực sông (RIOB) tổ chức nhằm tập trung thảo luận về chủ đề “Góp phần vào sự hợp tác và hòa bình để quản lý tối ưu các lưu vực sông xuyên biên giới”.
Diễn đàn thu hút khoảng 20.000 đại biểu đến từ trên 180 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới. Các đại biểu sẽ trải qua hơn 300 phiên họp, thảo luận với hàng trăm bản báo cáo, tham luận nhằm tìm ra bộ giải pháp tối ưu cho vấn đề quản lý tài nguyên nước lưu vực sông trước khi đi đến ký kết “Hiệp ước Thế giới về việc quản lý tối ưu các lưu vực sông ngòi và hồ ao” dự kiến diễn ra vào ngày 16/3.

(Theo DWRM)