Tue01252022

Last update04:34:49 AM GMT

Các chiến lược cải thiện chất lượng nước

There are no translations available.

Theo một nghiên cứu mới từ các nhà kinh tế nông nghiệp tại Đại học Illinois, người dân tại Illinois (Mỹ) rất quan tâm đến vấn đề giảm thiểu ô nhiễm nước đầu nguồn, họ sẵn sàng chi trả các chi phí để cải thiện môi trường tốt hơn.

Lượng hóa chất từ sản xuất nông nghiệp là nguyên nhân chính gây ô nhiễm ở lưu vực sông Mississippi và góp phần gây ra tình trạng thiếu oxy - lượng oxy tối thiểu để hỗ trợ sự sống biển ở Vịnh Mexico. Cơ quan Bảo vệ Môi trường Hoa Kỳ (EPA) đã lập các kế hoạch hành động nhằm giảm thiểu ô nhiễm ở 12 bang miền trung Tây nước Mỹ và giảm 45% việc ô nhiễm nitrat-nitơ và phốt pho vào năm 2040. Các cơ quan của Illinois đã thành lập Chiến lược Giảm Thất thoát Chất dinh dưỡng của Illinois (INLRS) để giải quyết những vấn đề đó, dựa trên những nỗ lực tự nguyện cũng như các biện pháp chính sách như trợ cấp của tiểu bang. Đồng thời với sự hỗ trợ từ người dân địa phương có thể giúp cung cấp thông tin về các sáng kiến ​​giảm thiểu chất dinh dưỡng.

Bryan Parthum, tác giả chính của bài báo cho biết: “Chúng tôi biết chất lượng nước rất quan trọng và ô nhiễm nước có ảnh hưởng cả về sức khỏe và kinh tế. Parthum là sinh viên tốt nghiệp tại Khoa Kinh tế Nông nghiệp và Tiêu dùng tại Đại học Illinois khi nghiên cứu được thực hiện; hiện ông làm việc với tư cách là nhà kinh tế học tại Văn phòng Chính sách EPA. Parthum giải thích: “Chúng tôi muốn tìm hiểu mức độ quan tâm của mọi người về chất lượng nước địa phương và việc đạt được các mục tiêu EPA có lợi cho Vịnh Mexico như thế nào”.

bai5Sông Sangamon, trung tâm Illinois.

Các nhà nghiên cứu đã khảo sát những người ở thượng lưu sông Sangamon thuộc trung tâm Illinois, một lưu vực ưu tiên của INLRS do bị mức độ truyền nitrat và phốt pho cao. Những người được hỏi đã hoàn thành một cuộc khảo sát thử nghiệm bao gồm lựa chọn các kịch bản khác nhau mô tả cải thiện chất lượng nước như giảm sự nở hoa của tảo, tăng số đàn cá và số lượng loài cá cũng như đáp ứng các mục tiêu của EPA về giảm ô nhiễm chất dinh dưỡng. Các kịch bản cũng bao gồm thông tin về sự hưởng ứng của người tham gia khảo sát và một loạt các chi phí tiềm năng liên quan đến các biện pháp đó. Sau đó, các nhà nghiên cứu có thể ước tính số tiền mọi người sẵn sàng trả cho các cải tiến khác nhau. Ví dụ, giảm 50% số lượng tảo nở hoa ở lưu vực trung bình sẽ trị giá 32$/năm cho mỗi hộ gia đình.

Parthum nói: “Nếu kết hợp làm giảm lượng tảo nở hoa, số lượng cá được cải thiện cũng như đáp ứng được các mục tiêu về chất dinh dưỡng, thì chi phí là 85 đô la cho mỗi hộ gia đình”.

Amy Ando, ​​giáo sư kinh tế nông nghiệp và tiêu dùng tại Đại học Illinois và là đồng tác giả của bài báo, lưu ý rằng sông Sangamon không được biết đến như một địa điểm du lịch nhưng vẫn có giá trị cho các mục đích giải trí. Gần 50% số người được hỏi cho biết sử dụng sông để câu cá, chèo thuyền hoặc đi bộ đường dài ít nhất một lần một năm. “Các hành động do INLRS thực hiện, nếu thành công, sẽ làm giảm tình trạng thiếu oxy ở Vịnh Mexico. Nhưng các chiến lược này cũng có giá trị trong việc cải thiện quần thể cá và giảm tảo nở hoa ngay tại nhà người dân sinh sống, vì vậy mọi người cũng nhận được một số lợi ích từ những chiến lược này”, Ando lưu ý.

Cuộc khảo sát bao gồm 373 người được hỏi, được chia đều giữa cư dân thành thị và nông thôn. Các nhà nghiên cứu nhận thấy không có sự khác biệt về thái độ đối với các biện pháp chính sách nước giữa hai nhóm. Ando nói: “Có thể có nhận thức rằng người dân thành thị quan tâm nhiều hơn đến việc cải thiện môi trường. Nhưng chúng tôi nhận thấy cả nhóm thành thị và nông thôn đều coi trọng giá trị của việc cải thiện quần thể cá và chất lượng nước ở các con sông chảy qua nơi họ sinh sống”.

Nghiên cứu của Khoa Kinh tế Nông nghiệp và Tiêu dùng thuộc Trường Cao đẳng Khoa học Nông nghiệp, Tiêu dùng và Môi trường (ACES) tại Đại học Illinois.

Nguồn: https://www.sciencedaily.com/releases/2021/01/210114111929.htm


Newer news items:
Older news items: